Sunday, 19 January 2014

Những năm tháng ấy...

Những năm tháng ấy. Người ta giận nhau bằng những lý do kì lạ. Những năm tháng ấy. Người ta tổn thương nhau một cách vô lý. Những năm tháng ấy. Người ta thề thốt cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp nhau nữa. Rồi những năm tháng ấy đi qua...
***
"Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi..."
Trích "You are the apple of my eye"
nhung-nam-thang-ay
Ngồi vắt vẻo trên lan can tầng 8, nhìn bầu trời đêm, nhìn những ánh đèn đường cháy ươm cả chân trời, anh chợt chạm vào cái ngu ngơ của một thời ngây dại. Ôi! Cái ngu ngơ ngọt ngào qua từng hơi gió! Cái ngu ngơ của những đêm trắng để nỗi buồn gặm nhắm! Cái ngu ngơ của những lần thảng thốt, nín thở và nghi ngờ! Cái ngu ngơ của những lo lắng, băn khoăn, người ta đang làm gì, người ta đang ở đâu! Cái ngu ngơ của những tiếng cười khờ khạo, được bật ra bất ngờ bởi sự đáng yêu lạ thường! Cái ngu ngơ của những nỗi ngỡ ngàng, trống rỗng, khi thấy, chỉ đơn giản là một cái nắm tay!
Những năm tháng ấy. Người ta giận nhau bằng những lý do kì lạ. Những năm tháng ấy. Người ta tổn thương nhau một cách vô lý. Những năm tháng ấy. Người ta thề thốt cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp nhau nữa. Rồi những năm tháng ấy đi qua...
Hơi thở của đêm, lại nhịp nhàng cho một ngày mới. Cuộc đời lại là những đường thẳng tắp của sự khôn ngoan, của công việc, của trách nhiệm. Em chọn cho mình người đàn ông chín chắn. Em chọn cho mình một tương lai đảm bảo. Em chọn cho mình nhiều thứ ... nhưng em không chọn những năm tháng ấy. Những năm tháng ấy như những kí ức mờ nhạt. Nó để lại cho ta những khoảng trống, những khoảng trống mà ta sẽ chẳng hề nối tiếc. Những tiếng đàn sẽ vẫn có thể hòa nhịp cùng nhau. Nhưng, nó không còn là sự đồng điệu của cả hai thế giới. Nó chỉ là một kỷ niệm. Khi tiếng đàn kết thúc, ta vẫn bước đến ôm lấy nhau. Nhưng cái ôm đấy chẳng còn là cái bấu chặt của nỗi lo bị mất, cái đậm sâu của khao khát chiếm hữu. Cái ôm chỉ là còn cái choàng vai nhẹ nhàng của tình bằng hữu. Và dù cho trái tim của ai đó vẫn còn lỗi nhịp, thì làm sao, làm sao con người có thể vượt qua những đạo lý cuộc đời. Điều duy nhất họ có thể làm, là nghịch ngợm, là điên rồ nhảy lên hôn lấy chồng em, để hy vọng gửi gắm những tình cảm sót lại của họ dành cho em.
Người lớn vẫn thường bảo rằng, những năm tháng ấy, tụi nhỏ thật dở dở, ương ương, thật khó dạy, thật ngốc nghếch. Nhưng, những năm tháng ấy, tụi nhỏ đã sống thật với cái khờ dại của chính mình. Uh! Có thể, tụi nhỏ ngơ ngẫn đạp xe băng ngang thành phố. Uh! Có thể, tụi nhỏ lặng im lênh đênh trên sông nước. Uh! Có thể tụi nhỏ nước mắt, nước mũi tèm lem với những chuyện không đâu. Uh! Có thể tụi nhỏ đã mích lòng mọi người vô cớ. Nhưng tuổi trẻ, ai mà chẳng từng dại dột, ai mà chẳng từng điên rồ, ai mà chẳng từng "tự cho mình có nỗi đau bự nhất thế gian". Hai mươi năm sau, có thể tụi nhỏ này lại bật cười vì những cuốn phim quay chậm của những năm tháng ấy, có thể tụi nhỏ này lại chậc lưỡi với tụi nhỏ khác, chúng thật khó dạy, chúng thật dở dở, ương ương. Nhưng có sao đâu mà! Đời người được mấy lần dở dở, ương ương, được mấy lần đắm mình trong cơn mưa rào của mùa hạ!
Những năm tháng ấy! Nó thật đẹp bạn ạ! Nó như cái cảm giác ta đứng trước bạt ngàn núi rừng. Nó như cái rát mặt khi ta ngắm nhìn cơn thịnh nộ của biển. Nó làm ta vừa nhỏ bé, vừa to lớn, như khi đang đứng trên tầng thứ 33 để chiêm ngưỡng sự lặng im của thành phố. Dù cho bạn có phải hắt xì ở những năm tháng ấy, nó vẫn là một trong những phần đẹp nhất của cuộc đời bạn. Hãy trải qua nó, rồi để xếp nó lại thành những kỷ niệm không quên!

Chơi khó nhau vãi


Cái beep gì đây!

Saturday, 18 January 2014

Ở NIỀM TIN CỦA TÌNH YÊU CÓ HẠNH PHÚC

Ở NIỀM TIN CỦA TÌNH YÊU CÓ HẠNH PHÚC

Ở thời điểm nào đó, có ai đó luôn chờ ta nơi bến bờ hạnh phúc. Hãy tin vào hạnh phúc do duyên phận sắp đặt và chính mình nắm giữ!

***
Mùng hai tết.
- Này, mày cứ định tu ở nhà thế này đấy hả, 30 tới nơi rồi, nhấc cái chân lên, ra ngoài kiếm em nào cái đi, nhìn không nổi nữa rồi.
- Ơ cái thằng này, ế bây giờ đang là xu thế, đã không theo kịp xu thế lại còn lên giọng dạy tao.
- Hỏi thật mày không có hứng với con gái nữa hả, chán lắm rồi hả???
- Không...không phải, chỉ...chỉ là...
- ...chỉ là cái đầu mày ấy. Đứng lên. Theo tao...
Một mạch hai thằng lôi nhau đầu xuân sang nhà nó gọi là du xuân, gọi là chúc tết, gọi là...coi mặt nó. Cái thằng mắng chửi hắn rồi lôi hắn từ nhà ra ngõ, từ ngõ ra đường, từ đường vào nhà nó không phải ai xa lạ mà là anh họ con nhà bác nó.
o-niem-tin-cua-tinh-yeu-co-hanh-phuc
Ông anh nó cũng vô tư, vô tâm lắm cơ. Muốn giới thiệu cho em gái thì cũng phải đánh tiếng một câu chứ, chí ít cũng cho người ta gọi là có chút chuẩn bị. Ai đời để em gái diện nguyên bộ quần áo ở nhà và trong khung cảnh chui từ bếp lên. Nhưng cũng phải đính chính chút là gian bếp nhà nó là gian bếp quê chứ không phải bếp từ, bếp điện sạch không tì vết gì đâu nhé.
Đấy, mà còn tại cái tội không đánh tiếng làm nó cứ bô lô, ba la, huyên thuyên như mọi ngày. À không, hơn mọi ngày. Cơ bản là nó với ông anh họ thân nhau hơn anh em ruột, tính nó thì nói thực là đến cái tuổi 26 cũng chưa vắt lên vai mối tình nào, chắc vì cái tội mãi không chịu "nhớn".
Chẳng cầu kỳ, chẳng lãng mạn...về cả không gian lẫn con người. Ấy vậy mà hắn và nó như gặp phải sét đánh, à không, trúng gió, trúng gió rồi bị cảm luôn.
Ở cái tuổi chạm 30, hắn chẳng lãng mạn xíu nào. Uhm thì cũng hẹn hò đi chơi, đi ăn...nói chung cũng hẹn hò đủ cả. Nhưng hẹn hò gì mà hẹn đi đâu, đi đúng đó, nói đúng chuyện đó, hết, về.
Sau ngày bị "cảm" chừng 1 tháng thì đến sinh nhật nó. Nhanh như chớp, như bị điện giật ấy...hắn nói với nó "anh chuẩn bị cầu hôn em đấy, em chuẩn bị tinh thần nhé". Lần đầu trong cuộc đời nó gặp một tình huống như thế, ngại muốn chết mà không được nói, vì cơ bản hắn có hỏi gì nó đâu, nó chẳng cần trả lời có hay không. Nhưng kể cũng may, hỏi thẳng để trả lời có hay không có khi lại khổ cho nó.
Mặt nó đỏ gay nhưng cố tỏ ra như chả có gì, cố tỏ ra câu nói của hắn như một câu nói chơi, bông đùa, lỡ lời, đại loại là cố tỏ ra không quan tâm.
Về đến nhà nó thở như vừa bị ai lấy gối bịt vào mặt gần chết, nó thở như thế giới này sắp hết không khí nên phải cố hít thở lấy được. Nó biết những lời hắn nói là thật. Nó bắt đầu suy đoán, và nó cũng hiểu phần nào. Có lẽ vì tốc độ "cảm" của cả hai với tốc độ "ánh sáng" quá nên hắn không dám làm luôn một nèo, hắn sợ nó sốc, hắn sợ nhỡ bị từ chối, nói chung là hắn cần câu trả lời "yes, i do" cho lần cầu hôn thật sự. Hắn đang thăm dò nó, cho nó cơ hội suy nghĩ và cho hắn không phải nếm mùi thất bại.
Cũng khoảng 1 tháng sau. Hắn hẹn nó đi chơi. Lần đầu tiên trong những lần hẹn hò hắn tỏ ra bí mật. Nó thì cũng hơi thắc mắc đấy, nhưng thôi, để xem hắn có gì lãng mạn để còn tận hưởng chứ. Nó lại tỏ ra vô tư hơn nữa. Hắn thấy vậy càng thoải mái với kế hoạch của mình.
Sau bao ngày lần mò trên mạng, hỏi han bạn bè, tìm hiểu kinh nghiệm đây đó hắn cũng gọi là cố gắng " lãng mạn" một lần.
Đi ăn này, đi xem phim này, đi cafe này, đi lòng vòng hóng gió này...Rồi thì hắn đưa nó đi chụp ảnh. Uhm, thì con gái nói đi chụp ảnh, mà lại do người yêu mình chụp cho ai chả híp mắt vào. Mà chẳng hiểu còn bao nhiêu thứ cứ lao xao trong đầu nó làm nó vừa híp mắt vừa đỏ mặt.
Nhân tiện, lợi dụng lúc viện cớ tạo dáng cho nó ngồi, hắn đột nhiên quỳ gối, ôm bụng kêu rên ầm ĩ. Nó thì lo lắng cuống cuồng, mặt tái đi thấy rõ...
- Anh, anh sao vậy???
- Anh, anh không sao. - Hắn vừa trả lời vừa loay hoay bằng cái tay đang ôm bụng để lần tìm hộp đựng chiếc nhẫn để sẵn trong túi áo.
- Anh, thật là không sao chứ. - Giọng nó càng rõ và chậm hơn, tay nó nắm lấy tay hắn như muốn giúp hắn đứng dậy để có thể nhìn rõ mặt hắn và cảm nhận được gì đó từ hắn.
...
...
- Em. Lấy anh nhé!
Nó như vừa bị sét đánh ngang đầu, ngẩn người ra, nó chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nghĩ lại nó lúc ấy chắc chỉ còn biết ôm bụng cười. Nó chẳng nói chẳng rằng, mặt từ tái đột ngột đỏ ửng. Hắn lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp và nhẹ nhàng đeo lên tay nó. Nó thì vẫn cứ ngây dại như vậy. Vậy, thôi, xong...Nó chẳng cần nói đồng ý làm gì nữa. Nó sẽ là vợ của hắn.
Nó và hắn về ra mắt và xin phép bố mẹ hai bên. Trai chưa vợ, gái chưa chồng, chẳng có gì để phản đối.
Để định ngày nên duyên cho đôi trẻ, bố mẹ hắn đã đi đến một ông thầy uy tín nhất vùng xin một quẻ. Thầy bói xem quẻ nói rằng" đứa con gái này không hợp tuổi con trai ông bà đấu, lấy nhau về con trai ông bà sẽ bị nó khắc cho chết sớm đấy".
Nghe mà giật thót mình. Cả nó và hắn đều không tin vào bói toán. Nhưng đứng ở giữa khi phải đặt lên bàn cân thứ gọi là tình yêu gia đình và tình yêu nam nữ, khi mà con người ta sẽ luôn rơi vào bế tắc. Hắn cũng không ngoại lệ.
Nó thì yêu hắn, nhưng vì yêu hắn mà nó cũng đâm ra lo nghĩ cho hắn. Không biết thì không sao, biết thế nó cũng lo sợ không kém gì bố mẹ hắn lo cho hắn. Lòng nó cũng rối như tơ vò. Tất cả đều rơi vào mối tơ vò do ông thầy bói kia tạo lên.
Hắn đã lớn tuổi và đủ chín. Nó đủ yêu để theo hắn tới chân trời góc biển. Bố mẹ hắn đủ thương con để lo cho con. Những tranh đấu, xung đột 3 bên xảy ra ngày một nhiều, trầm trọng và không lối thoát hơn. Hắn mệt, nó mệt, bố mẹ hắn cũng thấm mệt.
Chưa bao giờ bất hiếu với cha mẹ. Nhưng cũng không thể không có nó. Hắn đã uống một trận say mềm. Sau cơn say hắn đã gọi cho nó.
- Em, em có yêu anh, tin tưởng anh không???
- Có chứ, e rất yêu và cũng luôn đặt trọn niềm tin ở anh.
- Cảm ơn e! Hãy nắm chặt tay anh nhé. Chắc chắn chúng ta sẽ hạnh phúc.
Hắn và nó tìm thuê một căn nhà trọ chừng 20m2, cũng khá sạch sẽ và ấm cúng. Tuy chưa chính thức cưới hỏi theo phong tục nhưng nó và hắn đã đi đăng ký đàng hoàng.
Hắn có thông báo cho bố mẹ hắn biết kèm theo sự hiếu thảo của một người con. Bố mẹ hắn giận lắm, bố mẹ hắn không nhìn mặt hắn.
1 năm sau. Hắn và nó có một bé trai kháu khỉnh. Bố mẹ nó nghe nói đến cháu, lòng như lửa đốt vì muốn gặp cháu, chăm cháu. Thời gian là liều thuốc tiên. Sau thời giạn dài vắng con, sau thời gian dài nhìn vợ chồng hắn sống hạnh phúc, sau thời gian dài tìm hiểu về những điều không đúng trong bói toán, sau thời gian dài để bỏ qua được sự tự ti, bố mẹ hắn đã thay đổi. Bố mẹ hắn lên chơi với cháu, chăm cháu, rồi đón cháu về, đón vợ chồng nó về. Một đám cưới theo truyền thống của hắn và nó phải chờ đến tận ngày này mới có. Ngày nó mặc váy cưới trắng muốt và hắn diện bộ complet đuôi tôm.
Ở thời điểm nào đó, có ai đó luôn chờ ta nơi bến bờ hạnh phúc. Hãy tin vào hạnh phúc do duyên phận sắp đặt và chính mình nắm giữ!

Cảnh giác với thủ đoạn mới của bọn cướp Tết Giáp Ngọ

Cảnh giác với thủ đoạn mới của bọn cướp
1/ Ngày 11/12, tại quận 11 tp HCM xảy ra một vụ cướp táo bạo, anh Nam, nạn nhân của vụ việc cho hay: "Khi tôi đang đi xe máy trên đường, ở đầu có 4 người chặn xe tôi lại, đánh tôi tới tấp, vừa đánh vừa la tôi là kẻ cướp xe ... mọi người xung quanh đứng nhìn nhưng không ai dám can ngăn, bọn chúng leo lên xe tôi chạy mất" Vâng, đó chính là hình thức "vừa ăn cướp vừa la làng", nếu bạn ở trong trường hợp này bạn không thể nào làm gì khác ngoài chịu trận, vì bạn có hô hoán lên thì cũng không có ích gì, một mình bạn hô bọn chúng là cướp, bọn chúng cũng hô như vậy nhưng chúng đông hơn, và người dân sẽ tin vào số đông ! Kể cả khi người dân không biết tin ai, hoặc tin bạn, thì họ cũng chẳng dám và chẳng dại gì rước họa vào thân! Bọn chúng ngang nhiên chặn xe, đánh, và lên xe bỏ đi, không ai có thể làm gì, nếu có người nào can thiệp vào cũng sẽ chịu trận cùng nạn nhân, đã có rất nhiều trường hợp như trên, đây chỉ là thủ đoạn của 1 băng cướp nhưng đó đang được nhân rộng trên quy mô lớn vì theo bọn cướp thì cách cướp này "rất hay" ! Bọn chúng thường nhắm vào đối tượng đi một mình, đi xe đẹp và đắt tiền, kể cả nam lẫn nữ đều có thể lọt vào tầm nhắm của bọn chúng! Nếu bạn đã bị chúng chặn đường thì rất ít cơ hội bạn được an toàn mà ko mất tài sản! vì vậy: - khi bạn đi ngoài đường một mình mà cảm thấy có người bám theo, hoặc có một đám 3 4 người trước mặt thì hãy đề cao cảnh giác - trong trường hợp xấu nhất hãy chạy thật nhanh vào 1 cơ quan nhà nước nào gần đó, vừa chạy vừa hô cướp - đừng đem theo nhiều tài sản, vì chúng không chỉ nhắm vào chiếc xe - tránh hoặc đi nhanh những đoạn đường vắng 
2/ Tương tự như trên nhưng không phải cướp trên đường mà là ngay trong phòng trọ, đối tượng của chúng là sinh viên. Đừng nghĩ bạn hoàn toàn an toàn khi ở trong phòng trọ, nhất là những phòng trọ nằm gần đường đi ... bọn cướp dựng xe, đi ngang phòng trọ, nếu thấy ít người và có tài sản thì đầu tiên chúng xông vào phòng đánh bạn tới tấp và nhanh chóng biến mất cùng với tài sản của bạn. Vì sinh viên thường có laptop, sức chống cự yếu (nhất là sv nữ), cảnh giác thấp ... nếu bạn có la lên cũng chưa chắc có ai dám cứu đâu ! vì vậy nên: - Nếu ở trong phòng 1 mình và ko phải sắp ra ngoài thì tốt nhất nên đóng cửa phòng. Không thừa chút nào đâu - Nếu ngồi trong phòng sử dụng laptop thì lời khuyên là nên ngồi trên gác mà dùng. - Nên chọn phòng trọ trên lầu, hoặc là đối diện có 1 dãy phòng, phòng trong hẻm ... an ninh hơn rất nhiều. - Lúc nào cũng phải đề cao cảnh giác, đừng bao giờ để cái máy tính trong phòng khi ko có ai (đề phòng trộm luôn) Đấy là kinh nghiệm bản thân của mình, rút ra từ những bài báo ... Mới hôm trước ở đường Huỳnh Văn Lũy, TP.Thủ Dầu Một, Bình Dương gần phòng nhỏ bạn có 1 vụ xông vào phòng cướp ^^' Ai không tin và cho là lo xa thì cứ vào google search "xông vào phòng trọ cướp" thử, có không ít vụ đâu, bây giờ cướp ngày càng nhiều, phòng bệnh hơn trị bệnh mà Hãy Share và tag cái này đến người thân và bạn bè để mọi người biết mà phòng ngừa !

Mức độ cuồng công nghệ của 12 chòm sao

Mức độ cuồng công nghệ của 12 chòm sao

Bạch Dương: ★★

Kim Ngưu: ★★★★

Song Tử: ★★★★★

Cự Giải: ★

Sư Tử: ★★★★★

Xử Nữ: ★★★

Thiên Bình: ★★★★★

Thiên Yết: ★★★★

Nhân Mã: ★★★★★

Ma Kết: ★★

Thủy Bình: ★★★★★

Song Ngư: ★★

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More